Chú Heo kỳ lạ ở Quảng Bình có liên quan gì đến hương linh người vợ quá cố của ông chủ hay không?

———————————————————————————————————————–
Hà Huy Khánh xin chào các bạn!
Nếu thấy Clip của mình ý nghĩa thì nhớ like và chia sẻ nhé!
Các bạn nhớ đăng ký để xem những video bổ ích tiếp theo của mình nha.
Kênh youtube:
Facebook:
Zalo, Viber, Telegram…0915781368
#HàHuyKhánh#DũngKhoaVlogs#
————————————————————————————————-
Để giúp đỡ các hoàn cảnh khó khăn quý anh chị vui lòng chuyển vào:
– Tài khoản ngân hàng Vietcombank, chi nhánh Hà Tĩnh: 0201000305672, chủ tài khoản Hà Huy Khánh.
– TK Paypal: hhk.flpvietnam@gmail.com
– Hoặc liên hệ theo địa chỉ: Hà Huy Khánh, số nhà 590 đường Nguyễn Nghiễm, Xuân An, Nghi Xuân, Hà Tĩnh, Việt Nam.
Điện thoại: 0915781368
———————————————————————————————-
CONTACT US:
:copyright: Bản quyền thuộc về Hà Huy Khánh
:copyright: Copyright by Hà Huy Khánh ☞ Do not Reup
——————————————————————————————————
Heo thành người gác cổng cho chủ

Chuyện con heo tinh khôn, thông minh và hoang dã của ông Trường ở thôn Thượng gây xôn xao một vùng. Nó xuất hiện ở đâu là y như rằng thu hút sự chú ý, gây cười cho mọi người. Từng có một vài người lạ có ý định bắt nó nhưng không thể nào bắt được. Giờ con heo được hơn 2 tuổi và nặng cỡ 2,5 tạ nên khả năng dùng sức người để bắt nó càng khó.

Tôi tìm đến thôn Thượng theo lời giới thiệu của một người dân trong vùng. Con heo được ông Trường gọi tên là Lích. Hỏi sao gọi tên đó, ông bảo, theo tiếng dân tộc thiểu số một số vùng gọi heo là lích nên ông gọi theo thành quen. Kể về Lích, ông Trường cười từ đầu đến cuối. Kể xong chi tiết nào đó, ông lại cười nói: “Hắn lạ rứa đó, lạ thiệt”.

Ông Trường kể hơn 2 năm về trước, vợ ông còn sống, nhà ông có nuôi heo nái. Heo mẹ đẻ được đàn con, hai vợ chồng ông vui mừng đỡ đẻ từng con một rồi chăm sóc cẩn thận. Được tầm nửa tháng thì vợ ông đột ngột qua đời vì bị tai nạn giao thông khi đang đi trên con đường gần nhà. Từ đó, ông Trường một mình chăm đàn heo. Đến kỳ bán heo giống, ai nấy tới ngỏ mua hết chỉ còn một con bị chê ỏng chê eo là heo đực, không mua.

“Không ai mua thì tui để nuôi chớ có chi mô (gì đâu – PV) hè”, ông Trường nói. Lạ ở chỗ, càng lớn thì con heo càng nghịch, nó cứ nhảy khỏi chuồng ra bên ngoài “ăn chơi”, đến giờ ăn thì nhảy vào ăn, xong lại nhảy ra. Thấy tình hình không ổn, ông Trường bèn đưa nó ra trang trại ở cách nhà khoảng 1 km để nuôi.
Ra trang trại, mặc dù ông Trường che chắn chuồng rất cao nhưng nó vẫn phốc ra ngoài được. Và càng ngày, Lích càng tinh khôn kỳ lạ. Ông Trường nói gì nó cũng nghe, hiểu và làm theo. Đặc biệt nó như “người gác cổng” trong trang trại, người lạ vào là nó canh giữ, lấy gì nó cũng không cho. Ví như có người vào xin, mượn đồ đạc thì nó gầm gừ ngăn. Chỉ khi ông Trường nói với nó, nó mới đồng ý.

Lích không thích bị “giam cầm”. Dù ông Trường che chắn chuồng trại rất cao nhưng kiểu gì nó cũng phốc ra ngoài “đi chơi”, lục lọi đồ đạc trong trang trại kiếm ăn. Ông đành nhốt nó chung với bò và rào chắn cẩn thận nhưng Lích vẫn thoát ra được. Ông lại kêu vào, đóng ván chắn rồi theo dõi xem ra bằng cách nào thì thấy nó chuồi chân dưới khe hẹp trườn ra. Từ đó ông không nhốt nữa, thả cho đi tự do, ăn ngủ đi đứng cùng đàn bò.

Lích sống chung với đàn bò, ăn ngủ cùng bò; ăn cỏ dại và lá cây như bò. Hằng ngày, đàn bò ra sau các đồi cát đi kiếm ăn, Lích cũng đi theo. Lích còn làm nhiệm vụ canh giữ bò. Lích đi bất cứ đâu cũng nhớ đường về. Nhiều lần, khi trời tối mà bò chưa về chuồng, ông Trường nhờ nó đi tìm bò về thì y chang là nó tìm lùa bò về.
Ông kể tiếp: “Nói cái gì nó nghe cái đó. Hắn đi ăn chỗ mô cũng rứa, kêu là chạy về, về có ăn thì ở lại, không thì đi lại. Bất cứ ăn cái gì hắn cũng tranh ăn trước, không cho bò ăn mô; ăn trước đã mới đến lượt bò”.

Trời nắng, đi ăn rồi khát nước, nó đi tìm nơi nào có nước để uống, không có nữa thì nó chạy về trang trại uống nước trong các hồ.
Lích ăn gà thì nhả xương, ăn trứng bỏ vỏ

Ông Trường dẫn tôi ra trang trại nằm phía bên kia quốc lộ 1A để xem Lích. Khi đến, không thấy bóng dáng Lích đâu, ông liên tục gọi: “Lích Lích” rồi ông tự hỏi: “Lích mô rồi hè, đi mô rồi Lích. Chắc hắn lại chạy đi chơi mô rồi”.

Năm lần bảy lượt gọi như gọi một đứa trẻ và cho đến khi ông vào sâu bên trong trại, tiếng vọng ra phía sau thì Lích mới lên tiếng “ục ịch”. Ông Trường liền đáp: “Về Lích, về đây”. Trong nháy mắt, chú heo to sùng sục chạy về từ phía đồi cát, thân mình lấm lem bùn đất. Thấy người lạ, Lích quay đầu lại cảnh giác.

Rồi Lích ngoan ngoãn đi theo ông Trường vào trong sân nhà. Ông Trường kêu chạy, nó cũng đon đả chạy theo. Ông Trường cầm chuối ra cho ăn, Lích ăn ngon lành…..

Nguồn: duancocobay.com

Xem thêm bài viết khác: https://duancocobay.com/mua-nha